Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Học trò

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng đi học 9 thằng chơi
3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù


Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi
Cổng trường Đại Học cao vời vợi
Ruộng đồng mênh mông đón em về  





                                                                                                                                                                                                                                                                      Chán đời cắt tóc đi tu
Nghĩ đi nghĩ lại đi tù sướng hơn
Trong tù làm chủ giang sơn
Một căn phòng đá với dăm ba thằng
Thằng nào cũng có khiếu năng
Thằng thì giỏi họa thằng thì làm thơ
Có thằng lại đứng ngẩn ngơ
Vì sao ta lại trở vô nhà tù???



Học là gì cho đầu to mắt trố
Về nhà lậy vợ cho dân số nó tăng


Cứ vui chơi cho hết đời tuổi trẻ
Rồi âm thầm lặng lẽ đạp xích lô


Ngày xưa giám thị cũng đi thi
Cũng quay cũng cóp có kém gì
Mà nay giám thị lại trông chặt
Chẳng để em xem 1 tý gì


Nhà sạch thì mát
Bát sạch (má ơi) hết cơm
*******
Không mày đố thày dạy ai
*******
Con nhà tông không giống lông.....đỡ giống khỉ
*******
Nhân nhượng là tự sát
Độc ác là huy hoàng
Vạn sự khởi đầu nan
Gian nan bắt đầu nản       


  
  Trai chưa tù trai ngu như lợn
Trai vào tù như hoàng tử nhập cung
Sáng cuốc đất như quan công múa võ
Chiều nhổ cỏ như công chúa hái hoa !!! 




                                     

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

Mê… thầy






Nhưng tại sao lại mê thầy? Chắc do tâm sinh lý tự nhiên, hễ con gái thì thích thầy, con trai đương nhiên khoái cô?Hay vì ông thầy đầu tiên để lại ấn tượng sâu đậm quá?

Giả thuyết đầu tiên khả năng sai cao, bởi nhiều đứa con gái bạn tôi mê cô giáo đến mức… xin hình cô đem về nhà treo. Giả thuyết thứ hai cũng không chắc, sâu đậm kiểu gì mà tên của người thầy đầu tiên tôi đã quên mất tiêu rồi. Quên gương mặt, dáng đi, giọng nói. Không biết thầy có đẹp trai không, giọng nói có ấm áp không? Thầy có thường cười đùa hay nghiêm nghị mực thước? Thầy từ đâu tới, người tự nguyện đến cái xóm heo hút đó để khai sáng cho đám trẻ quê nghèo, hay bị ép buộc về nông thôn cho đủ thời gian thử thách trước khi quay lại thành phố. Và, năm mười sáu tuổi, "thì" có "dậy" chút đỉnh, tôi đặt câu hỏi sau cùng về ông thầy thơ ấu đó, là "không biết thầy có… vợ chưa?".

Những câu hỏi không một tiếng vọng. Trong miền nhớ mịt mờ, chỉ là những cảm giác lên tiếng, chúng nói, thầy bị "đày". Vì một ngôi trường (nói vậy cho oai) chỉ có một lớp học ngó ra sông nhỏ, mấy cây cột trâm bầu sần sượng, mái lợp lá chằm đóp, bàn ghế ghép lại bằng những thân cau chẻ, gỗ tạp. Người trong xóm có gì quyên góp nấy, nên lớp học trông lởm chởm như… chổi lông gà. Những bữa mưa nhiều tụi học trò phải ngồi chổm hổm trên ghế, co rúc người cho đỡ lạnh.

Trường lớp ọp ẹp, được nhúm học trò, mà tụi nó cũng ọp ẹp. Ọp ẹp theo kiểu tôi thì ốm tong teo, đen rọi đèn pin còn không thấy, theo kiểu đám bạn tôi cũng đa dạng, đứa thì ghẻ chóc đầy đầu, đứa học nửa năm chỉ nhớ được chữ O, may nhờ nhà nó chuyên ấp gà con bán, có đứa đang học bỗng chạy đi mất tiêu, lúc quay lại nó gãi đầu thưa, con đi thăm lờ, cá nhóc. Có đứa một ngày học, bốn ngày nghỉ vì bận mót lúa ngoài đồng, có đứa ghé qua học chừng hai buổi thì đi, ghe nhà nó nhổ sào rồi.

Sau này, nhớ về lớp học đầu tiên, tôi luôn hình dung ông thầy đứng gần tấm bảng gỗ bào vội, sần sùi, gió sông thổi thốc vào, lá mục bay chấp chới, chim non tao tác kêu trong những lùm cây dại bên hè. Hình ảnh thật buồn, cô đơn, hoang hoải. Nhưng là tôi tưởng tượng vậy, bởi đâu còn nhớ thầy đã từng buồn hay vui. Chỉ biết, thầy hay đến trường bằng nhiều hướng khác nhau, lúc đi ngang nhà ngoại tôi, lúc lại từ đằng kia tới, như thể thầy từ trên trời, rơi ngẫu hứng đâu cũng được. Nên có bữa tôi nán lại chờ ngoại luộc trứng chim canh chừng hễ thầy đi qua thì xách tập chạy theo, chờ hoài, ăn hết mớ trứng thì đằng trường thầy cũng dạy hết một bài. Giữa giờ chơi, thầy thả bộ tà tà lại nhà ngoại tôi uống trà, mà sao không uống trà nhà khác, tôi không hiểu. Mười sáu tuổi (lại mười sáu tuổi), tôi có một giả thuyết, ông thầy thương dì tôi, nên giả bộ lại uống trà với ngoại, để được ngó dì.

Nhưng có giả thuyết khác ít ngang trái lãng mạn hơn, là thầy cần phải gặp ngoại để tìm ra phương cách "chiến đấu" với cái tật… xé tập của tôi. Hồi đó, mỗi cuốn tập của tôi khi viết tới trang cuối thì nó còn chừng… mười sáu trang, cả thảy. Ngoài vụ đó, tôi còn nhiều vấn đề khiến "nhà trường phải phối hợp với phụ huynh". Có lần quậy tưng trong lớp, thầy dọa, chút nữa lại méc ngoại. Báo hại lúc ra chơi phải chạy về nhà để rình, nếu thầy méc thiệt thì thủ tiêu mấy cây roi ngoại hay giắt trên vách. Bi kịch, đứng ngoài hè trò bị kiến vàng cắn tả tơi, trong nhà thầy thủng thỉnh ngồi uống với ngoại, hỏi những câu kiểu như, lúa vụ này khá hôn, chú Hai. Vào học, thầy bảo, méc rồi, về nhà bị đòn nứt đít. Tôi gãi chân, cười thầm, ông thầy nói dóc dễ sợ.

Hồi đó, chắc chắn tôi không sợ thầy, từ đó suy ra là thầy dễ chịu lắm. Thương lắm. Đến nỗi khi trở ra thị xã học tiếp, tôi nhớ mình đã viết một lá thơ gởi thầy (tất nhiên, giấy xé ra từ tập học). Rồi mấy cây cột cặm trong lớp một ngày kia được bà con trong xóm nhổ về làm củi chụm, thầy biến mất, lặng lẽ như hồi thầy tới.

Tôi lại có ông thầy khác, ông này có họ hàng bên má, vai cậu tôi. Vô lớp tôi gọi thầy, trống trường đánh cái thùng, tôi kêu cậu ơi cậu à, mà kêu lớn lắm. Cho tụi bạn nó… nể, thấy tui xấu vậy mà cũng có cậu làm thầy giáo à nghen. Hồi đó sao mà thầy cô giáo có giá dữ vậy không biết, bị tôi đem ra lòe thiên hạ, cũng thu được chút lợi, cái lợi đáng kể nhất khi có ông cậu họ làm thầy giáo là không bị bạn ăn hiếp. Hai mươi sáu tuổi, nghĩ lại thấy mình khờ, giờ thì gặp ai đáng chú, đáng bác cũng muốn gọi bằng thầy, để được xưng… em.

Hơn mươi năm ngồi chai đít khỉ ở trường, học qua nhiều thầy cô giáo, nhưng năm nào có thầy thì năm đó học được, nói chung sáng ngủ dậy có muốn… tới trường. Thầy đẹp trai thì, chậc, còn gì bằng. Có dạo, đi học vi tính, hai ông thầy đều đẹp, độc thân, trẻ trung, khóa ấy, tôi đậu… thủ khoa (ha ha ha).

Thật tình, tôi không biết những ông thầy mà tôi mê có phải là giáo viên giỏi (cấp huyện, cấp tỉnh) không, có phương pháp sư phạm không, hiệu quả tới đâu, giảng bài có cuốn hút không, dạy có dễ hiểu không, và tôi đã nhận được những kiến thức gì, tôi nhớ chỉ vì ông thầy đó dễ thương.

Những ông thầy không làm tôi sợ bằng cách buộc tôi cúi đầu vâng dạ, những ông thầy không bắt tôi phải lễ phép khép nép trước mặt mình, gò học trò vào một sự kính trọng gượng gạo. Có thể có thầy nghiêm khắc, lúc nào đó, quãng nào đó, nhưng tôi không nhớ, chỉ nhớ thầy đó y chang bạn tôi. Trong không gian trường học chật chội, tẻ nhạt với những thứ kỷ luật bó buộc, những bài học khô rốc, cứng ngắc, những ông thầy để lại trong ký ức tôi sự khoáng đạt, mạnh mẽ, dắt tôi lướt đi trên khuôn khổ, tiểu tiết. Tôi quên mình đã học được gì nhưng nhớ mình đã được đối xử như thế nào, từ những người thầy.

Đó là những người đàn ông dịu dàng và bao dung, giống như ông ngoại tôi, ba tôi, đến nỗi, khi tìm kiếm tình yêu, hay bắt đầu quan hệ bạn bè, tôi luôn nghĩ tới những ông thầy của mình. Giữa thầy và trò, giữa bề trên và kẻ dưới, giữa người cho và kẻ nhận, tôi đã nhận được sự thân ái, yêu thương, đồng đẳng giữa người và người.

Nên nhớ thầy, trước nhất, tôi nhớ người.
">

Nguyễn Ngọc Tư

Hoàng tử vừa sặc nước vừa la :" Cứu ta hỡi người đẹp, ta sẽ tặng nàng 1 đống wần áo xịn!!!!!!".Nàng tiên cá nhìn chàng hoàng tử bằng cặp mắt long lanh truyền cảm rồi nói :" Không .....................................ở truồng 

Bệnh nhân phàn nàn với bác sĩ nhãn khoa: Tôi không thể nhìn thấy những vật ở xa.
- Bây giờ ông nhìn xem, cái gì ở trên trời?
- Mặt trời.
- Thế ông còn muốn nhìn xa cỡ nào nữa? 
                                                                                                                      nhuaanh04@gmail.com

Hai anh bạn, một là bác sĩ, một là công nhân ngồi kể chuyện với nhau. Anh bác sĩ nói:
- Cậu có biết không, mỗi sáng dậy tớ đi đến bệnh viện, nơi tớ làm đều nhìn thấy dòng chữ “Lương y như từ mẫu”, tớ rất xúc động khi nhìn thấy dòng chữ đó.
Anh bạn nói:
- Ừ! Ai nhìn thấy từ đó cũng rất xúc động và biết ơn các bác sĩ như cậu rất nhiều.
Anh bác sĩ tiếp lời:
- Có một người không cảm thấy điều đó, đấy chính là vợ tớ. Lúc nào cô ấy cũng nói: “Lương y như… như… như…”.
Anh kia sốt ruột:
- Lương y như gì? Cậu nói nhanh lên xem nào?
Buồn rầu anh bác sĩ nói:
- Vợ tớ lúc nào cũng bảo: “Lương y như... tháng trước”.
- !!!!!

nhuaanh04@gmail.com

Cả thế giới phải sợ người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Thế nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm xong mới nói. Vậy người Nhật sợ ai, xin thưa, đó là người Trung Quốc, vì người Trung Quốc không nói cũng làm. Người Nhật luôn đề phòng người Trung Quốc vì Trung Quốc là một cường quốc có tiềm lực quân sự. Vậy xin hỏi người Trung Quốc sợ ai, đó là người Việt Nam, người Việt Nam nói một đằng làm một nẻo bố ai biết đâu mà lần
:cute_smiley20::cute_smiley20:

HÔN và TÁT

Một chuyến xe có một người phụ nữ đứng tuổi , một cô gái trẻ , và ba chàng trai . Lúc xe đi qua đường hầm tối bỗng nghe tiếng @@ CHỤT @@ và ## BỐP ## . Người phụ nữ đứng tuổi chợt nghĩ: giới trẻ bây giờ ghê thật ;
cô gái trẻ nghĩ: tại sao bà ta được hôn mà mình không được hôn???.
Chàng trai thứ nhất nghĩ: vào hầm lần nữa mình lại hôn;chàng trai thứ hai nghĩ: dám hôn tao nữa tao sẽ tát cho gãy hết răng luôn; chàng thứ ba nghĩ: tao mà biết thằng nào tát tao thì nó tới số rồi ^-^

nhuaanh04@gmail.com

CON VẸT

Có một cô gái nuôi được một con vẹt rất khôn, biết nói đủ chuyện.
Một hôm thấy con vẹt dơ dáy wá cô gái bèn mang nó vào nhà tắm và tắm cho nó.
Sau khi tắm cho con vẹt thì quần áo bị ướt nên cô gái cởi quần áo tắm luôn.
Trong lúc đứng rũ lông cho khô con vẹt cứ đứng nghiêng ngó rồi lải nhải:
Thấy hết rồi nha, thấy hết rồi nha!.
Cô gái bực wá bèn xách con vẹt ra vặt hết lông trên đầu nó cho chừa cái tội nói bậy.
Mấy hôm sau, Sếp của cô gái nọ tới nhà chơi. Con vẹt nghiêng ngó nhìn cái đầu hói của vị khách một hồi rồi rụt rè hỏi: Bộ cũng thấy hết rồi hả???

nhuaanh04@gmail.com

Cặp tình nhân nọ yêu nhau đã lâu, tình cảm đã đến độ sâu đậm. Một hôm, cô gái đưa chàng trai về nhà mình và hai người qua đêm với nhau ở đó. Buổi sáng, khi thức dậy, chàng trai nhìn thấy bên giường có treo bức ảnh một người đàn ông rất tuấn tú. Đương nhiên, anh chàng cảm thấy lo ngại, bèn hỏi, giọng run rẩy: - Ảnh ai đây? Chồng em à? - Không! - Cô gái đáp. - Hay là người yêu cũ của em? - Cũng không phải nốt! - Cô gái khúc khích cười và nhéo tai chàng trai. - Vậy chắc là bố em? - Không! - Thế đó là ai? - Em đấy! Trước khi phẫu thuật thay đổi giới tính
                                                                                                                                         nhuaanh04@gmail.com

Vào lúc 110h tối,có một anh chàng chạc tuổi 20 đứng giữa một cánh đồng trống để đón xe buýt về thành phố.Anh ta đứng mãi mà chẳng thấy một chiếc xe nào chạy ngang.Đến đúng 120h đêm có 1 chiếc xe chạy đến,anh ta vội quắc chiếc xe vào xin được đi nhờ vào thành phố.Anh ta leo lên xe và ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.Trời mưa rất to và một tiếng sét đánh xuống nghe chói tai đã làm cho anh chàng tỉnh giấc.Anh ta đã mất hồn khi không nhìn thấy tài xế lái xe mà xe vẫn chạy,anh ta đã la lớn:"MA".Bất ngờ có tiếng đằng sau nói lại:"Ma cái mả cha mày chứ ma,tao đẩy xe chết mẹ luôn"

nhuaanh04@gmail.com

Ông bố thù dai

Martin vừa nhận được bằng lái xe. Cậu chàng vô cùng hớn hở mời cả nhà làm một chuyến dạo chơi vùng quê trên chiếc xe do chính tay mình cầm lái.

Cha Martin lập tức chọn chỗ ngồi ngay phía sau ghế của Martin. Cậu chàng thấy thế bèn nói: "Con cược rằng cha đã chán ngấy việc phải ngồi ở ghế trước để chỉ dẫn cho con cách lái xe suốt mấy tháng qua."

Ông bố thản nhiên đáp trả: "Ồ không, không đâu con yêu. Cha chọn chỗ ngồi này vì cha sẽ đá vào ghế ngồi của con trong lúc con đang lái xe. Con đã làm như thế với cha trong suốt bao nhiêu năm qua rồi, cha vẫn còn nhớ chứ!"
                                                                                                                                                                                        nhuaanh04@gmail.com


Kế hoạch giảm béo

Một anh béo gọi điện đến dịch vụ giảm cân yêu cầu được áp dụng hình thức giảm 3 cân trong 5 ngày.

Sáng hôm sau, một cô gái xinh đẹp xuất hiện ở cửa. Cô nàng không mặc quần áo, chỉ đeo một đôi giày để che ngực và đưa cho anh chàng một mảnh giấy: “Nếu anh bắt được em, em sẽ thuộc về anh”

Rồi nàng bỏ chạy. Anh chàng đuổi theo muốn hụt hơi nhưng 5 ngày liên tiếp đều không bắt được cô gái.

Hết 5 ngày, chàng gọi điện yêu cầu dịch vụ “cung cấp” hình thức giảm 10 cân trong 5 ngày.

Một cô nàng kiều diễm xuất hiện ở cửa, không mặc gì và cũng đưa cho anh mảnh giấy bé xíu: “Anh bắt được em, em là của anh”

Chàng ta chạy nhanh như tên bắn nhưng 5 ngày cũng không bắt được cô gái.

Anh chàng lại gọi điện yêu cầu giảm 25 cân trong 7 ngày.

Một nam lực sỹ vạm vỡ xuất hiện ở cửa và cũng chìa ra cho anh chàng tối hậu thư: “Nếu tôi bắt được anh, anh là của tôi”

nhuaanh04@gmail.com

Cha con ở đâu?

Một mục sư đang bước đi trên đường bỗng nhìn thấy người nông dân trẻ tuổi đang ra sức hớt đống cỏ khô dưới đất lên xe.

"Trông con có vẻ nóng bức quá, con trai của ta." Mục sư ân cần hỏi han. "Sao con không dừng tay và nghỉ đôi chút? Ta có thể giúp con mà."

"Ồ không, cảm ơn cha." Chàng thanh niên đáp. "Cha con sẽ không thích thế đâu."

"Đừng lo lắng vậy chứ. Mọi người làm việc mệt nhọc đều có quyền nghỉ ngơi mà. Hãy nghỉ tay và uống chút nước giải khát đi con." Vị mục sư cũng tỏ ra rất kiên quyết.

Chàng nông dân vẫn rất sợ hãi và cho hay nếu cha anh biết chuyện, ông sẽ giận dữ vô cùng. Không còn đủ kiên nhẫn, vị mục sư hỏi: "Cha con ắt hẳn là một người nghiêm khắc và tham công tiếc việc. Hãy nói cho ta biết ông đang ở đâu. Cha sẽ cho ông ấy vài lời khuyên."

"Ồ, thưa cha." Chàng thanh niên đáp lại bằng giọng khổ sở. "Cha con đang nằm dưới đống cỏ khô kia kìa."
nhuaanh04@gmail.com
Kéo nhầm...

Cô gái trẻ mặc váy ngắn bó sát đứng đợi xe bus. Khi xe tới, cô gái định bước lên nhưng nhận ra chiếc váy quá chật và cô không thể nâng chân lên được.

Vì những người khác đang đợi tới lượt mình lên xe, cô gái vội vàng lùi lại và đưa tay ra sau nới lỏng chiếc khóa kéo của váy. Nhưng cô vẫn không thể bước lên xe bus. Hai lần tiếp theo, tình hình không có gì khá hơn.

Trong lúc đang vô cùng bối rối thì đột nhiên một người đàn ông đặt tay lên eo cô rồi đẩy cô gái lên xe. Người đẹp giận dữ quay lại quát vào mặt người đàn ông mất lịch sự: "Sao anh dám chạm vào tôi? Tôi thậm chí còn chẳng biết anh là ai."

Rất bất ngờ, anh chàng đáp: "Ồ, thưa cô, sau khi cô đưa tay ra sau và kéo khóa quần tôi tới ba lần thì tôi dám chắc rằng chúng ta đủ quen thân để tôi giúp cô theo cách ấy."

Một nữ nhân viên

Một nữ nhân viên của bệnh viện đến siêu thị mua đồ. Thấy cô ta khá
xinh đẹp, chủ tiệm vui vẻ:
- Tôi cho cô giá thật đặc biệt nhé. Thế mai mốt tôi cần vào bệnh viện,
cô có săn sóc cho tôi đặc biệt không?
- Đương nhiên rồi, em sẽ lau chùi, tắm rửa cho anh yên giấc
- Trời ơi, thật không em, vậy để mai anh đi xin nhập viện liền....À nè, tìm
em ở khoa nào?
- Anh cứ hỏi cô Bi, nữ hộ lý phục vụ nhà xác Một nữ nhân viên của bệnh viện đến siêu thị mua đồ. Thấy cô ta khá
xinh đẹp, chủ tiệm vui vẻ:
- Tôi cho cô giá thật đặc biệt nhé. Thế mai mốt tôi cần vào bệnh viện,
cô có săn sóc cho tôi đặc biệt không?
- Đương nhiên rồi, em sẽ lau chùi, tắm rửa cho anh yên giấc
- Trời ơi, thật không em, vậy để mai anh đi xin nhập viện liền....À nè, tìm
em ở khoa nào?
- Anh cứ hỏi cô Bi, nữ hộ lý phục vụ nhà xác

Bạn gái nói chữ

Bạn gái nói chữ-- truyện cười dân gian --

Có hai người bạn gái, vì lập gia đình phải xa nhau, lâu ngày gặp lại nên mừng rỡ hỏi đủ thứ chuyện. Đến khi đề cập đến chuyện kinh tế gia đình, một người bạn muốn bày tỏ sự khôn ngoan về việc chăm lo đời sống mới định khuyên bạn câu chữ Hán: "tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn" (để dành ngô lúa phòng cơ đói, để dành áo phòng khi lạnh) nhưng vừa buột miệng ra lại quên khuấy mất, mới nói:

- Chị ơi! Mùa đông đến rồi, chị có "tu ti tù tì, tủ tỉ tù ti" không?

Chị kia nghe vậy tưởng bạn muốn đề cập đến chuyện vợ chồng ở chốn phòng the, mới đỏ mặt trả lời:

- Dạ, em thỉng thoảng cũng có tu ti tù tì, tủ tỉ tù ti.

Nghe vậy, người bạn kia mới bày tỏ hết nhiệt tình khuyên nhủ:

- Cái chị này không biết chi cả, phải luôn "tu tì tù tì, tủ tỉ tù ti" mới được , nghe chưa chị?!!

Tung cái mền, bể cái quần



  

 Một vài mẫu chuyện ngắn vui (sưu tầm)

Tung cái mền, bể cái q
uần

Có một chàng trai nọ, gia đình vốn giàu có, nhưng chàng ta ăn chơi hư hỏng. Cha mẹ qua đời để lại gia tài anh ta tiêu mãi rồi cũng hết. Trong nhà chỉ còn l.ai cái lu nước thủng đáy không bán được, anh ta dùng thay cho cái quần đùi!

Đêm đến anh quyết định đi ăn trộm, khi đi xách cái lu quanh người, dự định đến nhà nào sơ sẩy sẽ vào nhà đánh cắp. Đi được một khoảng, anh ta thấy có một căn nhà trống, bèn quyết dịnh đột nhập vào. Không ngờ nhà có một chàng trai cũng ăn chơi quá mức chỉ còn một cánh cửa đắp thay mền lúc ngủ! Khi thấy anh mang lu nước vào, anh ta thét lớn:

- Mày đi ngả khác mà trộm, nếu không tao tung cái mền thì mày "bể" cái quần bây giờ!